Tôi đang viết nhật ký ở tuổi 20

Trở về cuộc sống thành thị thời bao cấp

Tôi đang viết nhật ký ở tuổi 20

Thành phố Trung du, ngày 19/5 năm 1980:

  Hôm nay Bố về quê đón tôi bằng xe đạp máy, chiếc xe mà hồi nhỏ bọn trẻ con cũng chẳng quan tâm lắm, chỉ nhớ mang máng tên xe là mobilet.. gì đó, tôi cứ gọi theo các chú công nhân ở cùng khu tập thể cái tên dễ nhớ là cá ươn  Ngày Bố tôi từ miền Nam xuất ngũ trở về Ông có cái xe máy màu đen sau đó đổi sang xe này, chả biết chiếc xe có gì hay ho mà ngoài giờ đi làm về Ông lại lôi nó ra sân khu tập thể nhảy lên yên đạp như cuarơ sắp về đích sau đó lại hì hụi tháo ra lắp vào mặt mũi nhem nhuốc dầu mỡ…

  Trong khi chờ đợi tôi tranh thủ xếp đồ và chào sẵn Ông, bà và hai cô, mà đồ của tôi cũng có mỗi bộ quần áo. Thời bao cấp thấy ai cũng bận rộn, Nông dân thì tối mặt ngoài đồng, cán bộ công nhân thì chỉ có làm công ăn lương, ngoài giờ nhà ai cũng tranh thủ tăng gia sản xuất trồng rau, nuôi lợn… Bố tôi cũng vậy vừa về đến nhà chỉ kịp chào Ông bà, uống chưa hết cốc nước chè xanh đã giục tôi lên xe về thành phố.

Rất may chiếc xe đạp máy hôm nay ngoan ngoãn, hai bố con bon bon trên đường với tốc độ rùa bò hơn chiếc xe đạp thồ một tí, cảnh vật núi Nghĩa lĩnh vùng Đất Tổ bây giờ, nơi đóng đô của 18 đời Vua Hùng trải dài trước mắt như một thước phim nhựa. Theo sử cũ, sau khi định đô ở Phong Châu, các vua Hùng đã chọn núi Nghĩa Lĩnh làm nơi tế trời đất, chủ thần và tiên tổ. Tương truyền có tất cả 99 ngọn đồi vốn là 99 con voi có nghĩa phủ phục chầu núi Tổ, riêng có 1 con bất nghĩa, quay ngược lại bị chém đầu. Vì vậy, vùng này có một quả đồi có vết xẻ thành khe.

Đường về quê chạy dài qua chân núi Nghĩa Lĩnh nơi có Đền thờ các Vua Hùng

Quê tôi cũng gần nên chả mấy chốc thành phố đã hiện ra với khung cảnh thân quen với những dấu tích vẫn còn in dấu sau chiến tranh.

Thành phố tôi với những dãy nhà 5 tầng và công trường xây dựng

  Tôi cũng quen thuộc với thành phố công nghiệp, thành phố bụi của tôi, vẫn những chiếc xe ôtô XHCN xịt khói đen sì, vẫn dòng người công nhân đạp xe hối hả lúc tan tầm. Tôi lại trở về với hiện thực sáng cuốc bộ đi học hàng năm cây số, chiều về đỡ đần Bố mẹ nấu cơm, trông em, hái rau chăn lợn. Lại những buổi dậy từ 2h sáng xếp hàng mua thực phẩm, mua gạo, mua than. Cuộc sống tuy vất vả, những người lớn thì phải lo toan cuộc sống còn trẻ con vẫn yêu đời vô tư suy nghĩ những trò chơi tự chế, vui đùa với bạn bè cùng cuộc sống muôn vàn mến thương.

&;

Facebook Comments

Viết một bình luận