Tết Thanh Minh Gia đình mình

Thanh minh trong tiết tháng ba. Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh

Tết Thanh Minh gia đình mình là chủ đề tôi đề cập đến trong bài viết ngày hôm nay. Bỏ lại dở dang tập cuối audio book “Dạy con làm giàu” Thời đại dịch ai còn tâm trí đâu mà “Học làm giàu” việc cần làm ngay là chung tay chống dịch bệnh. Sắp Tết Thanh Minh phòng dịch Covid chắc là Gia đình tôi con cháu sẽ về đầy đủ để đi tảo mộ và thắp hương thành kính Ông Bà Tổ tiên nguồn cội. Truyền thống uống nước nhớ nguồn, dù đi đâu cũng nhớ về quê hương trong đó có Ông Bà Cha Mẹ ta. Giữa cuộc sống đang bộn bề với bao lo toan cho gia đình, sự nghiệp. Về quê đi các Bạn sẽ ngộ ra những điều quí giá để nuôi dạy con cái mình sau này

Tết Thanh Minh Gia đình mình
Tảo mộ tiết Thanh minh

Có khi nào vì cuộc sống kiếm tiền bận rộn, các Cha, Mẹ chợt quên đi một điều quan trọng rằng con trẻ không chỉ cần sữa, cần bột, cần một vài buổi đi xem, đi ăn pizza để lớn lên, mà chúng còn cần sự cạnh bên sự hiện diện hàng ngày của cha mẹ?
Tôi có cô em gái vì hai vợ chồng là người của công chúng nên đi làm suốt ngày con thì giao phó tất cho bà osin trông nom, trưa ăn cơm tiệm tối cơm hàng , sớm nhất thì cũng 12h đêm mới về đến nhà. Có việc xuống nhà cô em chơi một tuần tôi đã chứng kiến tất cả, không phải phóng đại chứ 1 giờ sáng vợ chồng em tôi mới dắt díu nhau về thì các con đã ngủ say giấc, sáng 8-9 giờ sáng mới uể oải dậy đi làm thì chúng đã đi học từ lâu có khi cả tháng con cái không gặp được mẹ. Nhìn 2 đứa cháu trai ngoài giờ đi học về đứa thì laptop, đứa thì máy tính bảng cắm đầu vào các trò chơi để nguôi đi nỗi nhớ mẹ vì chúng đã lớn chứ không mếu máo như như trường hợp con đứa cháu mới 2 tuổi. Hai vợ chồng cũng đi làm suốt ngày, vào một buổi tối khi hai cha con tôi đến chơi chỉ thấy cháu đang ngồi xếp bup bê cùng cô giúp việc, nhà thì vắng tanh, cháu thì mếu máo. Thấy vậy con gái tôi nghĩ cháu chắc buồn đi vệ sinh nên cúi xuống nựng: “ Con muốn đi vệ sinh không? - Cô bé lắc đầu. Con gái tôi lại hỏi: Hay con muốn ăn kẹo? Để cô lấy kẹo cho con ăn nha… vẫn là cái lắc đầu chậm rãi.. Con gái tôi ôm cháu vào lòng thì thầm: Vậy tại sao con khóc? Con buồn chuyện gì à… kể cho cô nghe đi. Cô bé im lặng một lúc rồi òa khóc trong nước mắt “ Con nhớ bố mẹ con lắm!!!” Một cảm giác nấc nghẹn trong lòng… thương cho các cháu của tôi quá mà không làm gì được.
Cả nước đang trong thời kỳ chống dịch Covid quyết liệt, Việt Trì hôm nay cũng đang giăng giăng rào sắt cách ly vì số lượng bệnh nhân đi khám tại Bệnh viện Bạch Mai quá đông. Dạo qua 2 vòng phố phường đều thấy siêu thị vắng hoe. Mọi hôm giờ này khu phố ẩm thực Nguyễn Du đã đông nghịt người phừng phừng chén chú, chén anh. Vậy mà trong phút chốc đã vườn không nhà trống, quán xá xắng hoe đây đó chỉ có mấy bác thợ xây là đang tập trung vào chuyên môn, còn các đối tác làm ăn đều bị cưỡng chế về ngôi nhà nhỏ thân yêu của mình. Giờ này chắc gia đình nhỏ của em tôi, con cháu tôi đang đầm ấm bên mâm cơm hạnh phúc, ríu rít tiếng trẻ thơ

Có khi nào vì cuộc sống kiếm tiền bận rộn, Cha, Mẹ chợt quên đi một điều quan trọng rằng con trẻ còn cần sự cạnh bên sự hiện diện hàng ngày của cha mẹ. Có những thứ mà cuộc sống bình thường chúng ta không để ý hoặc không có cơ hội để thực hiện bỗng trỗi dậy trong mùa dịch này. Trong cái rủi là có cái may là được ở nhà nhiều có quỹ thời gian để qui hoạch lại cuộc sống cho gia đình nhỏ của mình. Đó là những chuyện nhỏ mà không nhỏ như thiết kế bữa ăn sáng cho gia đình để không phải ăn quán, những việc như hướng dẫn con học, trước đây là offline giờ là Online…vv Và điều quan trọng là có thời gian rảnh rỗi các bố mẹ tìm và đọc những cuốn sách về tâm lý con trẻ cho gia đình ta càng hiểu nhau hơn, để cho các cháu tôi luôn được hạnh phúc trong vòng tay âu yếm của Cha Mẹ!

 

Viết một bình luận